Đôi khi nhớ...chỉ là quên một nửa... Còn lãng quên...là nhớ đến tận cùng... Đôi khi khóc...chỉ là buồn một nửa... Còn nụ cười...là tê tái buồn thương... Đôi khi yêu...chỉ là gần một nửa... Còn biệt ly...là trọn vẹn yêu thương.
chẳng biết làm thơ để làm chi tối về ngẩm nghĩ đến chuyện gì đêm nằm thao thức đợi trời sáng lấy bút ra ngồi chép ghi ghi. Ah ra em biết làm thơ nè thơ vè thơ chữ hay lắm nhe. trong thơ em viết dăm ba chữ đọc tới đọc lui,chẵng hiểi gì? botay.com
Em nào có nói gì đâu? văn thơ lủng củng,nhưng mà ý hay. nếu giỏi thì đã làm ngay đâu cần chấp vá ,trên này với anh. hồn thì anh thã vào thơ vu vơ đôi chữ,mộng mơ nơi này. em dây cũng chẳng mơ chi đọc thơ anh thã,em liền ghi theo botay.com
Ta vẫn thế dù đời còn nghiệt ngã Mãi si mê cánh nhạn đã bay xa "Đêm nằm thao thức đợi trời sáng Lấy bút ra ngồi chép ghi ghi" Buồn vu vơ khi nắng tắt chiều tà Mơ dáng liễu một đời ta khổ lụy Ta vẫn thế phù du cùng mộng mị Ước đôi tay níu kéo rị thời gian Mơ tình xưa thôi đừng lỡ cung đàn Mong duyên hồng thôi đừng tan giấc mộng botay.canh
Duyên hồng kia vẫn đứng đó bao giờ. Đợi chờ người mà lòng sao khắc khoải. Có phải chăng nơi xứ người xa lạ. Chàng đã đi,tình mình cũng phôi phai? Em vẫn thế,bóng hồng không thay đổi. Vẫn chờ ai..ai đó biết vì ai? botay.com